Chat

Đăng

Bạn

Vết thương

1 tuần trước

Lúc nãy vô tình lướt được trên Wefess một bài viết nói về việc bận áy ghét gia đình đi kể thói xấu của con với người khác và dường như mình cũng thấy bản thân ở trong đó. Hồi nhỏ, lúc mình mầm non cho đến lớp 3 tiểu học gì đó mình là một đứa nói rất nhiều cũng gọi là hoạt bát và luôn kể với mẹ anh chị về những câu chuyện của mình nhưng có nhiều lần trước mặt của các anh chị họ và các bác mẹ mình kể những câu chuyện ấy như một câu chuyện tán gẫu bình thường và có cả mặt mình ở đó. Có thể đối với mẹ mình và những người lớn là câu chuyện vui nhưng đối với mình lúc đó mình vô cùng xấu hổ và ngại ngùng bởi vì người mình tin tưởng chia sẻ, tâm sự lại đi kể với một người khác. Lâu dần mình cũng không còn kể chuyện gì nhiều với gia đình nữa, mặc dù bây giờ lớn rồi và anh chị hay mẹ của mình cũng ít kể đi (hoặc do mình không còn kể nữa) nhưng có lẽ cho mãi mãi về sau điều đó vẫn trở thành hành trang đi mình suốt cuộc đời.

1 127

Bình luận (1)


Bình luận: Đọc bài viết mà mình cũng thấy đồng cảm vô cùng. Chính những tổn thương nhỏ bé như vậy khi còn bé, tưởng chừng như không lớn, nhưng lại để lại một vết thương dài lâu trong lòng. Mình nghĩ gia đình là nơi mà ai cũng nên được tôn trọng và cảm thấy an toàn để chia sẻ mọi điều, không phải lo lắng rằng câu chuyện của mình sẽ trở thành đề tài bàn tán. Hy vọng mọi người khi lắng nghe, nhất là trong gia đình, sẽ trân trọng và giữ gìn niềm tin đó, để không ai phải mang theo những vết thương vô hình suốt đời. Cảm ơn bạn đã chia sẻ trải nghiệm thật lòng, rất đáng để suy ngẫm!
1 tuần trước

Bài viết liên quan